dạ thưa bà tôi là kẻ

- Benvolio(kính cẩn): Thưa bà, lúc cháu đến rừng sung ở phía tây thành, cháu thấy Romeo đã ở đấy rồi. Cháu đi tới gặp anh, nhưng anh trông thấy cháu và lẩn ngay vào rừng. Nàng tiên yêu quý của ta ơi, tôi thù ghét cái tên tôi, vì nó là kẻ thù của em. Nếu chính tay tôi - Dạ thưa là cán sự Phú Thọ chứ ạ! chua ngoa và kẻ cả của bà Bắc. Toàn không nghĩ là Trúc đã thất hẹn như thế mà đoan chắc là bà Bắc đã diễn trò gỉa dối như vậy. Cha nào con ấy, rõ khổ thân tôi! Thế là bà Bắc khóc rống lên ăn vạ. Văn và ông Phong vụt - Thưa bà, tôi hiểu tôi là một đàn ông xấu xa, mặc dầu tôi là kẻ bị Tuyết tấn công. Tôi xấu, vì đã không mạnh dạng cự tuyệt những cám dỗ, mời mọc của Tuyết. Tôi xấu vì phải đợi cho đến khi bạn tôi thông báo, tôi mới tự dẫn xác đến thú tội với bà. "Dạ thưa bà cả, bà hai có bà Cúc Trịnh muốn gặp hai bà" "Cô nhìn xem truyền thống của gia đình này là có duyên có phận với kẻ hầu. Nhiều khi về gặp con Lành nó lại ưng" Bà cả và bà hai cũng từ phận tôi tớ mà đi lên, nên hai bà không làm khó dễ người làm vì biết - Thưa bác! Bác là người trung chính nên nhà vua cử bác làm Bình Sự, người trong nước tin dụng bác, tôi là cháu ruột của bác mà bác xử phi lý như vậy nữa là người ngoài, bác còn làm oan uổng đến đâu. Thôi! Cháu cũng không biết nói sao, hư thực đời sau sẽ biết. Meine Stadt De Partnersuche Kostenlos. Việt Hùng, phóng viên đài RFA Như qua phần trả lời phỏng vấn với Ban Việt Ngữ - Đài Á Châu Tự Do, mặc dù đã nhiều cố gắng nhưng cho đến nay Tổ Chức Ký Giả Không Biên Giới RSF vẫn chưa liên lạc được với thân nhân và gia đình của những người tham dự Paltalk bị bắt giữ vào ngày 19 tháng 10 vừa qua tại số nhà 603 đường Nguyễn Kiệm quận Phú Nhuận, thành phố Hồ Chí Minh. Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này Download story audio Anh Trương Quốc Huy. Photo courtesy of Ban Việt Ngữ chúng tôi đã liên lạc được với bà Châu Thị Hoàng, thân mẫu của các ông Trương Quốc Huy và Trương Quốc Tuấn là những người đã bị bắt hôm 19-10 vừa qua. Bà Hoàng cũng là người có mặt trong cuộc khám nhà và trong câu chuyện với Việt Hùng của Đài chúng tôi, bà Châu Thị Hoàng kể lại Bà Châu Thị Hoàng Con tôi là Trương Quốc Huy, Trương Quốc Tuấn và Trương Quốc Nghĩa. Chiều 3 giờ có cái xe biển xanh đến chụp đầu con trai tôi là Trương Quốc Tuấn và cô Phạm Ngọc Anh ào là người Việt kiều Mỹ là ngày 19 Tây tháng 10, rồi dắt cô Việt kiều Mỹ và con trai tôi là Trương Quốc Tuấn đi trước. Rồi trong lúc ấy, tôi chẳng biết gì hết, rồi mấy chục người bu quanh nhà, con trai tôi là Trương Quốc Huy, thế là các anh ấy vào chờ 1 tiếng mấy nữa rồi đến tự nhiên khám xét nhà tôi 3 tiếng đồng hồ rồi dắt con tôi đi cho đến ngày hôm nay tôi không biết tin tức, mà gia đình tôi thì chồng tôi vừa chết. Chồng tôi bị chết là do người ở kết bên nhà nó xỉ rượu rồi nó đâm chết. Chồng tôi chết chưa được 1 năm, chồng tôi tên là Trương Quốc Hạ. Tôi chỉ sống nhờ 2 đứa con nó sửa mấy cái máy điện thoại nuôi con tôi ăn qua ngày, tôi không có nhà ở, tôi chỉ có ở nhà thuê. Việt Hùng Dạ vâng, nhưng mà thưa bà, cho đến bây giờ bà đã được gặp con trai của bà chưa? Bây giờ đang có cái lệnh giấy của Bộ Công An bắt khẩn cấp Trương Quốc Tuấn và Trương Quốc Huy vi phạm vào điều Luật của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, điều Luật 79. Nói con tôi như vậy là tạo nên tiếng nói xách động quần chúng để lật đổ chính quyền, đó, nói như vậy, gửi giấy về là sau 1 tháng thì mới gửi giấy báo về. Bà Châu Thị Hoàng Dạ thưa chưa Việt Hùng Bà có biết con bà hiện đang bị giữ ở đâu không? Bà Châu Thị Hoàng Dạ thưa, bây giờ đang có cái lệnh giấy của Bộ Công An bắt khẩn cấp Trương Quốc Tuấn và Trương Quốc Huy vi phạm vào điều Luật của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, điều Luật 79. Nói con tôi như vậy là tạo nên tiếng nói xách động quần chúng để lật đổ chính quyền, đó, nói như vậy, gửi giấy về là sau 1 tháng thì mới gửi giấy báo về. Việt Hùng Với những lời buộc tội mà bà vừa mới trình bày cho chúng tôi biết của cấp chính quyền đối với con trai của bà, như vậy có đúng với thực tế hay không, hay là ... Bà Châu Thị Hoàng Người ta bắt buộc tôi phải như vậy, tôi nói tôi không biết. Tôi không có thấy và tôi dốt, tôi không có hiểu, tôi không có biết Internet thì người ta bảo, tôi làm mẹ tại sao tôi không biết, tôi làm mẹ thì tôi bắt buộc phải biết như vậy và bây giờ người ta gửi giấy báo rồi ạ. Việt Hùng Cá nhân bà, bà có cho rằng việc làm của con bà là phạm tội không? Bà Châu Thị Hoàng Dạ bây giờ ở trên đất nước này người ta bảo phạm tội thì mình phải chịu phạm tôi chứ bây giờ mình biết làm sao bây giờ thưa ông. Việt Hùng Và bây giờ thì bà có làm những đơn... Bà Châu Thị Hoàng Tôi đi cả rồi, tôi đi gõ hết cửa rồi ra tới tận Hà Nội rồi mà người ta không nơi nào chấp thuận hết, người ta bảo còn trong vòng điều tra người ta không cho tôi thăm nuôi. Bạn nghĩ gì về việc này? Xin gửi về Vietnamese Việt Hùng Bà nói rằng, bà đã làm đơn đi các cấp để xin gặp con trai của bà. Bà Châu Thị Hoàng Dạ, gửi đơn tới Phòng Chống Phản ộng ở đường Trần Hưng ạo nữa mà coi như không thấy ai trả lời nữa. Việt Hùng Chưa trả lời, tức là các cấp họ nói chưa cho gặp hay là thế nào thưa bà? Bà Châu Thị Hoàng Dạ đúng, người ta bảo trong vòng người ta điều tra, người ta sẽ bắt hết những người nào còn trên diễn đàn, vì con tôi là người tổ chức, một cái .... gì đó ông .....tôi không biết nữa .... nhưng người ta bảo con tôi là người đứng lên có một cái Nét trong nhà, có cái ống để nói chuyện và nói cho bao người nghe, người ta bảo như vậy đó. Việt Hùng Và bây giờ thì bà không biết họ đang giữ con bà ở đâu phải không ạ? Bà Châu Thị Hoàng Dạ thưa biết, biết là biết người ta gửi giấy báo, chứ còn thấy mặt thì không thấy, từ ngày đi đến giờ tôi không thấy mặt thì chỉ biết qua cái giấy báo của Bộ Công An gửi đến nhà tôi là thông báo nguyên văn như thế này, là vi phạm vào điều Luật của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam điều Luật 79 là nhằm tạo phản chính quyền để lật đổ chính quyền cách mạng. ây là Lệnh tạm giam. Người ta báo có tang vật, trong nhà tôi có 3 cái máy tính có lưu trữ hết. Theo điều tra người ta bảo tôi là như vậy. Rồi bây giờ, công an với Tổ..... ở nhà tôi đây người ta tới, mới đây nè, người ta còn mang cái giấy đến người ta nói, nè, đó bà coi chừng, nhà bà nè, đây này, ại Hội ảng sắp tới đó, con bà nè bà thấy chưa. Họ đem lên cả trên Phường rồi đọc là 2 người khủng bố nhằm lật đổ chính quyền. Bây giờ người ta nói vì cái tiếng nói này, tất nhiên là kêu gọi, đó con tôi bây giờ kêu gọi đã vi phạm vào điều Luật. Bạy giờ người ta nói con tôi không thể nào về được hết. Việt Hùng ó là về phía cấp chính quyền thì họ nói như thế, về phía bà thì bà… Bà Châu Thị Hoàng Phía tôi thì tôi không chịu, vì tôi nghĩ con tôi nó chỉ có tiếng nói để nó nói vì những cái gì uẩn khuất mà nó đã thấy.., tôi không thể nào tôi nói.., tôi không biết được, tôi chỉ biết khi mấy ông ấy giữ con tôi... bây giờ tôi không biết làm sao... bây giờ tôi mất con tôi, không đêm nào tôi ngủ được, bây giờ tôi biết làm sao, làm sao cho tôi gặp con tôi. Việt Hùng Dạ thưa bà, trước dư luận cả trong và ngoài nước đang theo dõi cuộc nói nói chuyện thì bà có điều gì muốn chia sẻ? Bà Châu Thị Hoàng Lúc đầu tôi nghe tin này ..... tôi xúc động quá .... tôi muốn xỉu. Tôi không biết nói làm sao. Tôi đau khổ thế này các ông ơi, làm sao cứu con tôi cho con tôi nó về. © 2005 Radio Free Asia Những bài liên quan PROXY, giải pháp vượt tường lửa Trao đổi thư tín với thính giả Ngày 1-12-2005 Việt Nam sẽ ban hành một qui chế kiểm soát gameonline 15 quốc gia bị xem là kẻ thù của Internet Nhà ông Hoàng Minh Chính ở Sài Gòn bị tạt axit Hoa Kỳ tiếp tục giữ quyền quản lý mạng lưới internet toàn cầu Ngày càng có nhiều người Việt Nam sử dụng điện thoại, internet Ông Hoàng Minh Chính cho biết một vài khó khăn khi về đến Việt Nam Một phụ nữ Bắc Giang viết thư Tuyệt mệnh, tuyên bố sẽ tự thiêu trước Hội trường Ba Đình RSF phản đối sự hợp tác của các công ty cung cấp dịch vụ Internet với các chế độ độc quyền toàn trị Dư luận về những bài viết của báo chí trong nước đề cập đến ông Hoàng Minh Chính Bị trù dập, bị đuổi việc, bị khai trừ khỏi ảng chỉ vì tố cáo tham nhũng Giới trẻ Việt Nam nghĩ gì về việc chính phủ siết chặt kiểm soát internet phần 3? Cụ Trần ại Sơn liên tiếp bị công an gây khó dễ vì đã trả lời phỏng vấn RFA Giới trẻ Việt Nam nghĩ gì về việc chính phủ siết chặt kiểm soát internet phần 2? Giáo sư Trần Khuê bị từ chối cấp hộ chiếu vì "để bảo đảm an ninh quốc gia" Ông Robert Menard, sáng lập viên và đương kiêm Tổng thư ký RSF, viếng thăm RFA WEBLOG, diễn đàn và phương tiện tự do bày tỏ và trao đổi ý kiến với thế giới hoàn toàn miễn phí Giới trẻ Việt Nam nghĩ gì về việc chính phủ siết chặt kiểm soát internet phần 1? Cuộc gặp mặt của một số nhà dân chủ tại Sài Gòn Cách đây mấy năm, mình tình cờ đọc bài viết, “Đâu rồi tiếng dạ lời thưa” của chị Hoàng Xuân, nhớ tới giờ. Hồi nhỏ, việc này mình được ba mẹ dạy kỹ lắm, nói chuyện với người lớn hơn mà không dạ thưa là bị la, bị phạt, bị ăn đòn. Hầu như tất cả bọn trẻ con đều được dạy rất kỹ. Trước khi đi ra khỏi nhà là khoanh tay dạ thưa, khi đi về cũng khoanh tay dạ thưa. Đưa đồ vật gì cho ai phải đưa hai tay. Gặp đám tang phải bỏ nón… Đó là nét đẹp văn hóa cần phải giữ năm đầu chơi facebook, viết blog, comment ở các blog, mình vẫn giữ văn hóa dạ thưa với người lớn tuổi. Nhưng vài lần mình phát hiện người mà mình vẫn hay dạ thưa khi đối thoại thật ra nhỏ hơn mình nhiều. Từ đó, biết tên tuổi rõ ràng mình mới dạ thưa, khi không biết thì mình xưng hô tranh luận, rồi tranh cãi, rồi nhiều người lớn mà không giữ tư cách của một người lớn, rồi nhiều người nhỏ mà không giữ phép tắc, rồi ngày càng nhiều bạn nên không còn kiểm tra để biết người lớn người nhỏ gì nữa, rồi đùa giỡn, trêu chọc… dần dần làm mình nhiều lúc viết bình luận trống không. Tiếng dạ lời thưa vắng dần. Đọc bài của chị Hoàng Xuân, giật mình, điều chỉnh được một thời gian, rồi giờ lại đâu vào trước, ông anh nói, “Dạ thưa em..” làm mình chợt ngộ ra. Ừ nhỉ, có quan trọng gì người mình thưa gởi là cô dì chú bác anh chị hay em? Em thì vẫn dạ thưa được chứ sao! Điều quan trọng là mình giữ được nền nếp, giữ chính mình là chính, tại sao lại sợ phải dạ thưa với người nhỏ tuổi hơn mình để rồi tự đánh mất cái hay, cái đẹp?!Lại nhớ, hồi nhỏ, mình coi bà bác họ là kẻ thù vì bà hay mắng chửi mẹ mình vô cớ. Mẹ hiền, toàn đóng cửa chứ không phản ứng. Mình tức lắm nên đi đường gặp bà thì câng câng mặt không khoanh tay chào hỏi. Bà bác về réo mẹ ra mắng mắng mình. Mình phản ứng, “Tại sao mẹ phải nhịn khi bác tư toàn chửi sai? Con không chào.” Mẹ nói, “Bác tư sai với mẹ, nhưng bác tư là bác của con, điều đó không thể thay đổi chọn lựa, nên con vẫn là con cháu, là họ hàng, ruột thịt, không được phép hỗn.” “Nhưng mà bác tư sai.” “Ừ, bác tư sai, thời gian sẽ làm bác tư biết bác ấy sai. Mình đừng dùng cái sai này để đối với cái sai kia. Làm vậy là mình lại còn sai hơn cả người ta vì người ta không hiểu biết mà mình là người có hiểu biết.”Cái sự bao dung và thấu hiểu, thấu hiểu hoàn cảnh, học thức và cả tâm tính của họ để thông cảm và tha thứ dường như đang mất dần theo tiếng dạ lời thưa…Nguyễn Thị Bích NgàTheo facebook Nguyễn Thị Bích NgàĐăng có chỉnh sửa dưới sự cho phép của tác giảXem thêm cùng tác giả loạt bài “Nền tảng giáo dục gia đình” tại thêm cùng tác giả loạt bài “Thói xấu người Việt” tại thêm cùng tác giả loạt bài “Những tổn thương vô tình gây cho con” tại đâyXem thêmTiếng cảm ơnMời xem video TTO - Trong giới khoa học, "sư phụ" Vương Ngọc Chính của mình, sống gần cả đời ở Sài Gòn, dù đã U80, nhưng mỗi lần nói chuyện với bạn bè cùng trang lứa, vẫn thường dùng từ đệm dạ, thưa rất lịch sự, sang trọng. Cà phê vỉa hè Lê Lợi xưa - Ảnh LIFEMột người bạn đồng môn của "sư phụ", GS Nguyễn Kim Phi Phụng bên Khoa học tự nhiên, cựu nữ sinh trung học Nguyễn Bá Tòng, khi nói chuyện cũng vậy, cũng thường dùng những tiếng dạ, thưa. Không chỉ dạ, thưa khi nói chuyện với người lớn tuổi hay bạn bè cùng trang lứa, mà khi nói chuyện với những người nhỏ tuổi hơn, mình vẫn nghe những tiếng dạ, thưa như vậy của Bách khoa, ngoài những giảng viên ngày cũ, mình vẫn thấy phong cách này ở những nhân viên. Chỗ phòng đào tạo, có chị Như Hằng, mỗi lần nói chuyện đều "thưa có", "thưa không", "dạ", dù các thầy cô đang nói chuyện đều nhỏ tuổi hơn chị. Phòng KHCN còn có chị Mai Loan, cũng một dạ hai thưa với các thầy cô, dù người nói chuyện nhỏ tuổi hơn chị. Có một chị lao công thường quét lá ở gần thư viện, sáng nào cũng gặp, mình chào chị trước, lúc nào cũng nhận lại câu chào bắt đầu bằng tiếng "dạ", trong khi mình nhỏ tuổi hơn chị và chào chị… cộc lốc. Trong giới văn nghệ sĩ miền Nam, một trong những nghệ sĩ nổi tiếng nhất của sân khấu cải lương là "sầu nữ" Út Bạch Lan, xem các chương trình trò chuyện trên truyền hình, vẫn thấy bà dùng những tiếng "dạ, thưa" rất lịch sự, dù có khi người phỏng vấn chỉ đáng tuổi con cháu của bà. Không chỉ trên truyền hình, ở ngoài đời thật, có lần mình cũng nghe bà dạ, thưa như vậy khi nói chuyện. Một nghệ sĩ nổi tiếng khác là ca sĩ Hoàng Oanh, cựu nữ sinh Gia Long, khi trả lời phỏng vấn báo chí, bà vẫn "dạ thưa chị" hay "dạ thưa anh"… Mà cũng không chỉ trong trường đại học, giữa Sài Gòn, mình vẫn có dịp nghe những người bình dân dạ, thưa theo phong cách lịch sự như vậy. Có lần ghé vào một tiệm tạp hóa ở quận 1, cái tiệm cũ còn hơn cả người yêu cũ nữa. Chị chủ quán có lẽ cũng đã U60, nhưng vẫn một dạ hai thưa với khách phải nói thêm cho rõ, người ta dạ, thưa theo kiểu rất tự nhiên, chứ không phải dạ, thưa theo kiểu khúm núm xun xoe để cố lấy lòng người đối diện hay khi nhờ vả chuyện gì đó… Ngẩn ngơ với những tiếng dạ, thưa kiểu Sài Gòn dễ thương như vậy… Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao 1 Copy hình bài viết trên face book 2 Người viết bài kia sai khi nói là "hiểu lầm là lối nói xấc xược". Thử nói 'OK' với tổng giám đốc xem. OK là một từ không hẳn là nhã nhặn. Đôi khi, trong cách dùng và trong giọng nói, nó chấp nhận được. Nhưng không phải luôn luôn. Và ở cuối bài thì người viết bài kia không trung thực khi nhắc tiếng "đàng Trong" mà cố tình quên rằng đàng Ngoài có từ "vâng". Bảo vâng gọi dạ con ơi. 3 Và ở cuối bài thì người viết bài kia không trung thực khi nhắc tiếng "đàng Trong" mà cố tình quên rằng đàng Ngoài có từ "vâng". Bảo vâng gọi dạ con ơi. "Gọi dạ bảo vâng" chứ anh. Em thấy và ngay cả em dùng từ "dạ vâng" cũng linh động hơn rồi. Tức là, không nhất thiết phải "bảo vâng" mà có thể dùng cả "dạ". Em ở ngoài Bắc, việc dùng từ dạ ở đầu câu từ hồi nhỏ em đi học đã có rồi. Tác giả bài viết chắc chưa, hoặc ít tìm hiểu văn hóa đàng Ngoài. 4 Tác giả bài viết chắc chưa, hoặc ít tìm hiểu văn hóa đàng Ngoài. Tác giả là người Đàng Ngoài, vào Đàng Trong đã lâu. . 5 "Gọi dạ bảo vâng" chứ anh. ... Cái câu tôi nói là câu ca dao lục bát. ... Tác giả bài viết chắc chưa, hoặc ít tìm hiểu văn hóa đàng Ngoài. Tác giả là người Đàng Ngoài, vào Đàng Trong đã lâu. . Bởi vậy, ở bài 2 tôi nói rõ 2 điều 1. không trung thực 2. cố tình quên Mẹ tôi vào Nam từ hồi nhỏ xíu bà vào học tiểu học ở Mỹ tho. Bà nói tiếng Nam nhưng đâu có quên cái gì bà Ngoại tôi dạy đâu. Chẳng những vậy còn dạy cho chúng tôi nhiều điều ở quê bà. Nhiều người vẫn bảo bố mẹ tôi mất gốc Bắc vì nói giọng Nam nhưng tôi nghĩ mấy người ấy chưa biết "mất gốc" có nghĩa là gì. 6 Người viết bài kia sai khi nói là "hiểu lầm là lối nói xấc xược". Thử nói 'OK' với tổng giám đốc xem. Và ở cuối bài thì người viết bài kia không trung thực khi nhắc tiếng "đàng Trong" mà cố tình quên rằng đàng Ngoài có từ "vâng". Tôi thấy bài viết này hay hay và phù hợp với cách tôi dạy con và hiện tại là dạy cháu ngoại, dù rằng có để ý vụ "hiểu lầm là xấc xược". Theo tôi người nhỏ OK với người lớn hơn là xấc xược thật, chứ chẳng hiểu lầm gì cả. Cụ thể là tôi đã sửa cháu ngoại 4 tuổi do nó xem hoạt hình cả tiếng Anh và tiếng Việt trên Youtube và bị nhiễm 1 chút. Đồng thời bài viết làm tôi nhớ đến 1 thành viên trên GPE là Steven Võ Sau đó đổi thành Bảy Dzõ. Bạn này dù chat trên Y!M với tôi hay nói chuyện trực tiếp ngoài đời tất cả các câu đều có "Dạ thưa thầy". Tôi nhấn mạnh là tất cả các câu, dù là hỏi hay trả lời, dù là tâm sự hay nghe tôi tâm sự. Cách nói của bạn còn hay ho ở chỗ có khi "Dạ thưa thầy" ở đầu câu, có khi ở cuối câu. Tới giờ thì mất liên lạc bạn ấy nhưng tôi vẫn nhớ mãi. Và tôi khâm phục cách giáo dục của gia đình bạn ấy. Đọc bài viết trên thấy rõ rằng những bậc cha mẹ ông bà phải nhắc nhở từ khi con cháu mình tập nói, theo dõi chúng khi chúng nói chuyện với người khác để chỉnh sửa kịp thời. Còn vụ Đàng trong, đàng Ngoài thì thật tình không để ý đến. Dù sao thì tác giả cũng có chút tấm lòng tiếc nhớ cái lễ phép thuở trước. Bài đã được tự động gộp 12/1/22 "Gọi dạ bảo vâng" chứ anh. "Gọi dạ bảo vâng" là bài hát chim vành khuyên nhỏ 7 ... Dù sao thì tác giả cũng có chút tấm lòng tiếc nhớ cái lễ phép thuở trước. Tôi thì tin rằng tác giả thuộc phong trào "bài Bắc". Cứ thỉnh thoảng họ viết bài nói về đạo đức, về tính tốt nào đó, và khéo léo quy tụ cái "tính tốt" ấy vào người Nam, người miền Tây,... Nhiều người ngây thơ đọc sẽ bị nhồi sọ rằng người nơi khác không có các "tính tốt" ấy. May cho tôi là tôi sinh ra ở miền Tây và lớn lên ở SG. Nói giọng SG chính tông. Vậy mà lúc lói chuyện, nhiều người đã từng mắng tôi "cuốn gói về Bắc đi". Tôi cũng tin rằng người biết "nhớ cái lễ phép thuở trước" thì cũng biết nhớ cái thuở của đắc-co d'accord. Chắc chắn là không chấp nhận Ok. 8 dạ em thấy chữ dạ ở đầu câu thể hiện sự tôn trọng, và đó cũng là phép lịch sự đối với người lớn hoặc người xa lạ mới vừa gặp, nó thể hiện sự thân thiện trong giao tiếp chứ không phải hèn mọn. Em vẫn dạy con em là luôn luôn bắt đầu từ dạ đầu câu chuyện. Thông thường nói chuyện với người lớn là phải bắt dầu bằng chữ dạ hoặc khi lắng nghe góp ý khi trả lời mình cũng phải bắt đầu bằng chữ dạ. Thường người lớn góp ý với mình thì đa phần họ đúng, nên mình phải dạ nghe và học hỏi để tránh các trường hợp lỗi về sau. Nên chữ dạ bắt đầu câu chuyện không đơn thuần là một phép lịch sự mà còn là thể hiện sự tôn trọng nữa 9 Mình xin tham gia chỗ này chút xíu OK Theo mình căn nguyên là ngôn ngữa âu mỹ quá ít đại từ nhân xưng hơn ngôn ngữ của ta Từ đó sinh ra cái kiểu xưng hô mà người á đông cho là xưng hô có cái gì đó như là 'loạn luân' Có khi từ 'loạn luân' này còn nặng hơn xấc xược . . . . 10 ... Nên chữ dạ bắt đầu câu chuyện không đơn thuần là một phép lịch sự mà còn là thể hiện sự tôn trọng nữa Cách dùng xưa thì từ dạ còn dùng để bậc nhỏ hỏi lại bậc lớn khi nghe chưa rõ. Bạn gặp một người Bắc cổ bảo bạn cái gì đó. Nếu bạn trả lời "dạ" thì người ấy sẽ nhắc lại câu chỉ bảo kia. Muốn cho người ấy biết là bạn đã hiểu thì phải trả lời "vâng ạ". Trong tình huống này, cách dùng chữ 'dạ" gần giống như người Anh dùng "I'm sorry?", "I beg your pardon?" - nói tắt là "sorry?" hay "pardon me?". *1 *1 mẹo nhỏ cho người mới học tiếng Anh khi nói chuyện với Mẽo, tôi hay dùng "beg pardon?", "beg yours?". Trịnh trọng hơn một chút thì "beg your pardon?". Cụm từ này dễ phát âm và lên xuống giọng hơn cụm từ "... sorry?" *2 cẩn thận cụm từ "I'm sorry" hoặc "I beg your pardon" nếu nói rõ chầm chậm từng từ thì bên kia có thể sẽ hiểu là lời thách thức - tương đương với "xin lỗi à!". 11 cái gì đó như là 'loạn luân' Anh dùng từ sai bét. Khi chỉ dùng 1 đại danh từ nhân xưng cho tất cả mọi người sẽ bị coi là "hỗn" nếu nói với người trên. Loạn luân là từ chỉ việc xì trum với người trong nhà, trong họ hàng. Trong tình huống này, cách dùng chữ 'dạ" gần giống như người Anh dùng "I'm sorry?", "I beg your pardon?" - nói tắt là "sorry?" hay "pardon me?". *1 *1 mẹo nhỏ cho người mới học tiếng Anh khi nói chuyện với Mẽo, tôi hay dùng "beg pardon?", "beg yours?". Trịnh trọng hơn một chút thì "beg your pardon?". Cụm từ này dễ phát âm và lên xuống giọng hơn cụm từ "... sorry?" *2 cẩn thận cụm từ "I'm sorry" hoặc "I beg your pardon" nếu nói rõ chầm chậm từng từ thì bên kia có thể sẽ hiểu là lời thách thức - tương đương với "xin lỗi à!". Tôi bổ sung Vì "I'm sorry?", "I beg your pardon?" là dạng câu hỏi có question mark nên cần lên giọng cuối câu, cụ thể là sò rí thay vì so rì 12 ... Tôi bổ sung Vì "I'm sorry?", "I beg your pardon?" là dạng câu hỏi có question mark nên cần lên giọng cuối câu, cụ thể là sò rí thay vì so rì Giữa "sorry" expressing remorse và "sorry" asking 'say again' chúng thường có ngữ cảnh khá dễ phân biệt. Vì vậy, ở bài 10 tôi không nói đến cái này. Giữa "I am sorry" asking 'say again' và "I am sorry" challenging the statement có nhiều lúc cùng ngữ cảnh. Và lúc challenge người ta cũng hay lên giọng cuối câu. 13 Chồng Còn tiền không đưa anh ít đi nhậu? Vợ Dạ thưa anh, nhà làm gì còn đồng nào! Thích "OK" hay là "Dạ thưa"? 14 Chồng Còn tiền không đưa anh ít đi nhậu? Vợ Dạ thưa anh, nhà làm gì còn đồng nào! Thích "OK" hay là "Dạ thưa"? OK để tránh gia tăng dân số. 15 Chồng Còn tiền không đưa anh ít đi nhậu? Vợ Dạ thưa anh, nhà làm gì còn đồng nào! Thích "OK" hay là "Dạ thưa"? Sống thế kỷ 21 mà đầu óc thế kỷ 20. Chồng chúa vợ tôi. Vợ nói vầy mới đúng thế kỷ 21 - Mới 3 giờ, đã trả bài được đâu mà đòi nhậu. Chờ đến 2 giờ rồi hẵn tính. 16 Sống thế kỷ 21 mà đầu óc thế kỷ 20. Chồng chúa vợ tôi. Vợ nói vầy mới đúng thế kỷ 21 - Mới 3 giờ, đã trả bài được đâu mà đòi nhậu. Chờ đến 2 giờ rồi hẵn tính. Cứ quan tâm tới vợ, tới cảm xúc của vợ thì nhiều khi chả cần hỏi vợ cũng tự để vào ví chút tiền để chồng còn giao tiếp với bạn bè. 17 Cứ quan tâm tới vợ, tới cảm xúc của vợ thì nhiều khi chả cần hỏi vợ cũng tự để vào ví chút tiền để chồng còn giao tiếp với bạn bè. Cô ấy lúc rày rất dễ dãi với tôi. Cô đặt một chiếc hộp bánh bích quy nơi tủ sách của tôi, và bỏ tiền vào đó. Đi ra ngoài, tôi chỉ việc lấy tiền bổ sung vào ví mình. Cần đi chợ cũng lấy từ đó ra. Rất thoải mái Nhưng tiền trong tài khoản là chuyện khác. Chuyển khoản hay rút ATM mà không có hoá đơn/biên lai kiểm chứng khoản tiêu pha thì chết với cô ấy. Chú nói "thoải mái" cho sang cả chứ nhiều lúc ăn nhậu trả tiền lớn, cứ nhớ tới bàn tay chai sạn của cô ấy lúc đếm tiền bỏ vào hộp mà se lòng. 18 Chú nói "thoải mái" cho sang cả chứ nhiều lúc ăn nhậu trả tiền lớn, cứ nhớ tới bàn tay chai sạn của cô ấy lúc đếm tiền bỏ vào hộp mà se lòng. Tôi tưởng anh không nhậu, nhất là nhậu lớn? 19 Tôi tưởng anh không nhậu, nhất là nhậu lớn? Tôi không uống rượu bia. Nhưng bạn tôi thì uống. "Lớn" ở đây là tiệc kéo dài, ăn uống ra món rõ rệt, nhưng không hẳn là rầm rộ. Cốt yếu là phân biệt với "thường" ăn đĩa cơm tấm, uống ly cà phê đá; "nhỏ" là khúc bánh mì, cái bánh bao. Lần chỉnh sửa cuối 14/1/22 20 Cô ấy lúc rày rất dễ dãi với tôi. Cô đặt một chiếc hộp bánh bích quy nơi tủ sách của tôi, và bỏ tiền vào đó. Đi ra ngoài, tôi chỉ việc lấy tiền bổ sung vào ví mình. Cần đi chợ cũng lấy từ đó ra. Rất thoải mái Nhưng tiền trong tài khoản là chuyện khác. Chuyển khoản hay rút ATM mà không có hoá đơn/biên lai kiểm chứng khoản tiêu pha thì chết với cô ấy. Chú nói "thoải mái" cho sang cả chứ nhiều lúc ăn nhậu trả tiền lớn, cứ nhớ tới bàn tay chai sạn của cô ấy lúc đếm tiền bỏ vào hộp mà se lòng. Tôi rất ủng hộ cô ấy. Không phải cô nào cũng tự bỏ vào hộp, nhưng kiểm soát ATM không chỉ đơn giản là giữ an toàn tài chính. Đó còn là giữ bình an cho gia đình. Đàn ông nhiều khi hay thương cảm những cô gái trẻ, chưa làm ra tiền nhưng con gái thì phải làm đẹp, túi nọ hàng kia thời trang ... Người đàn bà thông minh dẹp ngay từ đầu cái chuyện thương người ấy. Tôi tưởng anh không nhậu, nhất là nhậu lớn? Êêê, cái tuổi nói trước quên sau ... Tôi không uống rượu bia. Nhưng bạn tôi thì uống. "Lớn" ở đây là tiệc kéo dài, ăn uống ra món rõ rệt, nhưng không hẳn là rầm rộ. Cốt yếu là phân biệt với "thường" ăn đĩa cơm tấm, uống ly cà phê đá; "nhỏ" là khúc bánh mì, cái bánh bao. Bác nói không rượu bia, thế bác làm gì ở những cuộc nhậu đó? Vừa nhâm nhi cốc nước lọc vừa hồi tưởng lại những lúc bàn tay chai sạn của cô ấy đếm tiền bỏ vào hộp, và tự thương cảm mình? Thế thì sao lại có "trả tiền lớn" được. Người ta trả tiền lớn chứ bác làm gì có trả tiền lớn. Lần chỉnh sửa cuối 14/1/22 Chấm điểm cán bộ qua thái độ, cung cách làm việc và phục vụ người dân, theo tôi là một hình thức giám sát cần có để phân loại, đánh giá cán bộ. Từ đó người dân sẽ được phục vụ tốt hơn, chu đáo, tận tình hơn. Còn nhớ cách nay khoảng ba năm, tôi có lên phường hỏi về việc làm giấy khai sinh cho đứa cháu họ. Cha mẹ của cháu chưa đăng ký kết hôn và chỉ đăng ký tạm trú ở nhà tôi. Sau khi nghe tôi trình bày, cô cán bộ tư pháp lắc đầu, nói rất vội về thủ tục, liên quan đến điều mấy, nghị định nào đó… đến mức tôi không kịp nghe và hiểu gì cả. Khi tôi hỏi lại, cô ấy tiếp tục “tua” một lượt nhưng với thái độ rất khó chịu, cứ như là tôi đang làm gì đó khiến cô ấy sắp nổi quạu. Nói xong cô ấy quay qua làm việc với người khác, mặc cho tôi đứng đó. Tôi về chỗ ngồi, tự nhủ muốn được việc thì phải ráng nhịn, phải kiên nhẫn và… “lì”. Chờ đợi đến lúc vắng người, tôi tiếp tục đến chỗ cô ấy và hỏi lại. Lần này cô ấy quạu thực sự “Tôi nói đi nói lại mà bác chưa hiểu sao? Thôi bác bảo họ về quê làm giấy đi cho lẹ, khỏi chứng nhận rắc rối”. Lát sau, có lẽ thấy tôi “tồi tội” sao đó mà cô ấy lấy giấy, ghi một loạt cái gạch đầu dòng rồi đưa tôi, bảo “Đây, bác về chuẩn bị mấy giấy này rồi đi làm khai sinh. Có vậy thôi mà nói hoài, nói hoài bác không hiểu”. Hóa ra giấy tờ có bao nhiêu đâu, thủ tục cũng chẳng có nhiều. Nhưng nếu ngay từ đầu cô ấy nói chầm chậm, ngắn gọn cho tôi hiểu thì đỡ biết bao! Vẫn biết rằng số lượng người dân đến làm thủ tục ngày mỗi đông, trình độ, hiểu biết lại khác nhau; cán bộ lắm khi cũng quá tải, mệt mỏi vì công việc chất chồng. Nhưng chúng tôi không muốn mỗi khi phải liên hệ công việc là mỗi lần phải lo lắng toát mồ hôi, rồi ức chế bởi cung cách làm việc nhiều khi hách dịch, cửa quyền của một số cán bộ. Tôi mong việc nâng cao tinh thần trách nhiệm, cư xử lịch sự, đúng mực với người dân cần phải là việc thường xuyên mỗi ngày, tạo nên phong cách làm việc lịch sự, gần gũi, tận tình của cán bộ khi tiếp xúc với người dân. Tránh rơi vào tình trạng khi có đợt thi đua, có phong trào hay “bị” chấm điểm, “bị” camera quan sát thì “gồng mình” dạ, thưa nhã nhặn, hết thi đua thì đâu lại vào đó. Và để làm tốt việc này, mỗi cán bộ hãy đặt mình vào vai trò của người dân khi đến liên hệ công việc. NGUYỄN THỊ H. Quận 2,

dạ thưa bà tôi là kẻ